Lễ Kính Thánh Gia Thất

ThanhGiaThat.jpg (29315 bytes)Hôm nay Giáo Hội hoàn vũ long trọng cử hành Lễ Thánh Gia, hay mừng lễ Ơn Gọi Gia Ðình. Chúa Yêsu đã nhập thể và sinh sống trong một gia đình trần gian như chúng ta. Mỗi người chúng ta đã được Chúa ban cho một gia đình. Vậy chúng ta hãy tạ ơn Ngài về tặng phẩm vô cùng lớn lao này.

Phúc Âm trích từ sách Lc 2:41-52 thuật lại việc gia đình Ðức Mẹ, Thánh Yuse và Chúa Yêsu, lúc ấy đã lên 12 tuổi, cùng nhau đi hành hương Yêrusalem, theo thói lễ của Do thái giáo. 

Qua việc này, chúng ta thấy được sự đoàn kết thương yêu của Thánh Gia Thất. Cha mẹ và con cái cùng nhau sống, cùng nhau làm việc, và cùng nhau thờ phượng Thiên Chúa. Chính tình thương nối kết các thành viên trong gia đình. Chính tình thương thúc đẩy các thành viên chia sẻ cuộc sống chung. Gia đình cùng chung với nhau trong mọi sự. Không ai có gì là riêng tư, cá nhân.

"Khi các ngày ấy đã mãn, và ông bà đã trở về thì trẻ Yêsu ở lại Yêrusalem, mà cha mẹ Ngài không hay". Thánh sử Luca giải thích sự kiện lạc mất Chúa Yêsu là vì Ðức Maria và Thánh Yuse "nghĩ là Ngài có trong đoàn lữ hành". Việc hi hữu này đã xảy ra chắc vì ý muốn của Chúa Cha. Chúa Cha muốn mặc khải Con Một của Người cho người ta, khi để Ngài "ngồi giữa các tấn sĩ mà nghe và hỏi họ."

Sau ba ngày đi bộ trở lại Ðền thờ Yêrusalem, ông bà đã chứng kiện một cảnh tượng khác thường, đó là nhìn thấy "mọi kẻ nghe Ngài đều sửng sốt về trí thông minh và các lời Ngài đối đáp." Ông bà "thất kinh hồn vía" về người con cưng của mình. Riêng mẹ Ngài đã mắng yêu: "Này con, tại sao con làm thế? Này cha con và mẹ phải đau khổ tìm con!" Câu trả lời của Ðức Yêsu: "Tại sao lại tìm con? Lại còn không biết là con phải ở nơi nhà Cha con sao?" thật bí nhiệm đến nỗi "ông bà đã không hiểu lời Ngài nói với mình." Ðức Maria và Thánh Giuse tuyệt nhiên chưa thể hiểu ý muốn của Chúa Cha về người con của mình, cũng như sứ mạng Thiên Sai của Ngài.

Nhiều trường hợp đã xảy ra trong các gia đình, khi cha mẹ không thể hiểu được tại sao người con trai khôi ngô tuấn tú của mình lại đi tu làm linh mục hay tu sĩ, và cô con gái xinh đẹp duyên dáng của mình lại hiến thân trở nên dì phước, phục vụ đồng loại khổ đau. Ðứng trước ơn gọi của con cái mình, các bậc làm cha mẹ đừng ngăn cản hay chống đối. Thiên Chúa đã có ý định, và ơn gọi rất huyền nhiệm cho mỗi một người. Ðại đa số chúng ta được kêu gọi sống bậc vợ chồng, tức ơn gọi gia đình. Chỉ có một thiểu số được kêu gọi sống đời tu, hay làm chứng nhân cho "thực tại Nước Trời" ở ngay thế gian này.

Kết thúc cuộc gặp gỡ lần đầu tiên với các nhà thông thái, "Ngài đã xuống với ông bà về Nazarét, và Ngài hằng tùng phục hai ông bà."

Tuy là Con Thiên Chúa, Ðức Yêsu đã "vâng lời chịu lụy" cha mẹ mình. Ðiều này cho chúng ta thấy cha mẹ trần gian có quyền bính trên con cái. Tuy nhiên có nhiều cha mẹ đã quên mất quyền bính này, trong sứ mạng nuôi nấng và dạy dỗ con cái mình. Ngay dù ở trên đất Mỹ, cha mẹ Việt Nam cũng nên áp dụng lời khuyên khôn ngoan của tổ tiên được rút tỉa sau bao nhiêu năm kinh nghiệm: "Yêu con cho roi cho vọt, ghét con cho ngọt cho bùi!" Nhiều cha mẹ không thích kỷ luật con cái mình, nghĩa là "cho roi cho vọt" chúng, và đã thất bại trong việc huấn luyện chúng phục tùng. Con cái được thả lỏng, vì cha mẹ "cho ngọt cho bùi", đã trở nên bướng bỉnh, cãi lời, làm theo ý riêng, sở thích tự do của mình. Với sự kiên trì dịu dàng và cương quyết, cha mẹ phải đòi hỏi con cái vâng lời trước tiên. Ðó là điều cần thiết cho hạnh phúc của chính chúng, và cho trách nhiệm mà cha mẹ phải thi hành đối với Thiên Chúa, đối với con cái, và đối với xã hội.

Ðức Yêsu đã phục tùng cha mẹ Ngài cùng Thiên Chúa. Dầu là Con Thiên Chúa, Ngài đã học vâng lời những người đứng ở chỗ của Cha thiên quốc mình. Phải chăng điều này không dạy chúng ta rằng vâng phục ít ra cũng là vinh dự như truyền lệnh vậy?

Nhưng, chúng ta không bao giờ "cho roi cho vọt" con cái mình vì tức giận, nóng nảy, ác tâm! Cha mẹ không bao giờ lạm dụng quyền bính của mình. Ðừng chỉ trích, bới móc, với những sai khiến, truyền lệnh liên miên. Chúng là con cái của bạn, chứ không phải các đầy tớ của bạn. Hãy khen ngợi chúng thường xuyên. Hãy tỏ ra bạn yêu thương con cái và làm mọi sự cho phần phúc của chúng. Ðiều gì làm nản lòng con cái hơn là khi chúng chỉ nghe những lời cha mẹ trách mắng? Phê bình xấu, tiêu cực, liên tục cho con cái có thể làm chúng bị bệnh tâm thần! Tóm lại, cha mẹ phải "cho roi cho vọt" con cái, nghĩa là dùng quyền bính của mình để kỷ luật chúng, nhưng chỉ luôn luôn và tuyệt đối làm việc này vì "yêu con". Làm như thế là bạn yêu con mình một cách thật sự. Ngược lại, khi cha mẹ chỉ "cho ngọt cho bùi", nghĩa là không dùng quyền bính của mình để kỷ luật con cái, chính là các bạn "ghét con" vậy.

Mẹ Têrêsa Calcutta đã nhận định rằng thế giới hiện đại bị xáo trộn, đảo lộn, từ trên xuống dưới. Thế giới bị quá nhiều khổ đau vì có rất ít yêu thương trong các mái nhà và trong đời sống gia đình. Cha mẹ không có giờ cho con cái mình. Vợ chồng không có giờ cho nhau và vui hưởng cuộc sống bên nhau. Tình thương hiện diện dưới các mái nhà, và sự thiếu vắng tình thương gây ra quá nhiều khổ đau và bất hạnh trên thế gian hôm nay. Xem ra mọi người đều vội vã một cách khủng khiếp, lo lắng làm giàu hơn thêm, đến nỗi con cái dành rất ít thời giờ cho cha mẹ mình, và cha mẹ dành rất ít thời giờ cho con cái mình cũng như cho nhau.

Chúng ta hãy nhìn vào Thánh Gia Thất, và học theo tấm gương đời sống gia đình của các Ngài. Trong mái ấm khó nghèo thuở xưa ấy, không có những gì khác ngoài tình thương, vâng lời, phục vụ, và thánh đức. Chúng ta hãy cầu xin cho gia đình mình càng ngày càng được trở nên như gia đình Ðức Mẹ, Thánh Yuse và Chúa Yêsu.

Tri ân Ðức Yêsu Cứu-Chúa đã ban cho chúng ta sứ điệp bình an hôm nay.

LM. JOSEPH NGUYỄN THANH SƠN, DCCT