|
Ngày 2 tháng 6
Sts. Marcellinus & Peter
(c. 304)
Mặc dù chúng
không biết gì nhiều về hai vị tử đạo dưới thời Diocletian này,
nhưng chắc chắn rằng giáo hội thời tiên khởi đã tôn kính hai vị.
Chứng cớ của sự tôn kính ấy là đền thờ mà Constantine đã cho
xây trên mộ của các ngài, và tên của các ngài được nhắc
đến trong Lời Nguyện Thánh Thể I.
Thánh Giáo Hoàng Damasus nói rằng
ngài nghe biết câu chuyện về hai vị tử đạo từ người đao phủ
mà sau đó người này đã trở lại Kitô Giáo.
Marcellinus là một linh mục, còn
Phêrô là người trừ tà, cả hai từ trần năm 304. Theo truyền
thuyết về sự tử đạo của các ngài, cả hai là người Rôma và
coi sự tù đầy như một cơ hội để rao giảng và hoán cải những
lính canh tù và gia đình của họ. Truyền thuyết cũng nói rằng cả hai
bị chặt đầu ở trong rừng để người Kitô không có cơ hội chôn
cất và tôn kính thi thể các ngài. Tuy nhiên, hai phụ nữ đã tìm
thấy các thi thể ấy và họ đã chôn cất tử tế.
Lời Bàn
Tại sao các vị này được nhắc
đến trong lời nguyện Thánh Thể và có ngày lễ tôn kính riêng, dù
rằng hầu như chúng ta không biết gì về họ? Có lẽ vì Giáo Hội
tôn trọng ký ức còn ghi nhận được trong lịch sử. Và đã một
lần, các ngài là động lực khuyến khích toàn thể Giáo Hội. Họ
đã thể hiện một bước đức tin tột bực.
Lời Trích
"Giáo Hội luôn tin rằng các
tông đồ, và các vị tử đạo của Ðức Kitô là những người
đã đem lại bằng chứng đức tin và đức ái cao cả qua việc đổ
máu của họ, thực sự kết hợp chặt chẽ với chúng ta trong Ðức
Kitô" (Hiến Chương về Giáo Hội, 50).
(Trích Gương Thánh Nhân - ns Người Tín Hữu online)
|