Ngày 3 tháng 12
St. Francis Xavier
(1506-1552)
Phanxicô sinh năm
1506 tại Javier (Navarra), thuộc giáo phận Pampelune,
miền Bắc nước Tây ban Nha trong một gia
đình quyền quí. Năm 19 tuổi, Ngài sang Paris để tiếp tục việc học.
Tám năm sau, Ngài tốt nghiệp và trở thành giáo sư đại học tại
đó. Ðược nổi tiếng nhờ trí thông minh, Phanxicô ngày đêm miệt
mài theo đuổi danh vọng thế tục. Nhưng một ngày kia, Chúa đã dùng
miệng lưỡi Thánh Ignatius thành Loyola, cũng là thầy dạy, để nói cùng Ngài:
"Ðược lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích
chi?". Và Chúa đã hoàn toàn chiếm đoạt trái tim Thánh nhân,
biến Ngài trở thành một khí cụ tuyệt vời cho cánh đồng truyền
giáo.
Năm 1539, Phanxicô hăng hái lãnh sứ mạng nơi Ðức Giáo Hoàng
Phaolô III là đem ánh sáng Phúc Âm đến cho dân tộc Ấn Ðộ.
Mười một năm trường nhiệt thành với nhiệm vụ loan báo Tin
Mừng, đời sống Thánh nhân là một cuộc hành trình không ngừng.
Bước chân Ngài len lỏi qua khắp các thành thị cũng như thôn quê
để rao giảng Phúc Âm Chúa Giêsu. Tiếng Ngài vang vọng từ Ấn Ðộ,
Tích Lan, Indonésia, Malacca, đảo Moluques đến Nhật Bản.... Riêng tại
Ấn Ðộ, Ngài đã đem về cho Chúa hàng trăm ngàn linh hồn và rửa
tội cho nhiều vị Quân vương. Dù vậy, Ngài luôn ấp ủ một tâm hồn
khiêm nhường hiếm có. Ngài thường quì gối để viết thư cho Thánh
Ignatiô là bề trên của mình. Chúa đã hổ trợ lòng nhiệt thành
của Thánh nhân bằng nhiều phép lạ phi thường.
Khi đang
trên đường đến gần Trung Hoa thì Ngài ngã bệnh và từ trần
ngày 02 tháng 12 năm 1552 tại
đảo Tân Châu (Sancian) ngoài khơi Hongkong bây giờ, mình nằm dựa
vào một thân cây, mắt nhìn về nước Trung Hoa vĩ đại, bên cạnh
một người bạn duy nhất, không được chịu các phép cuối cùng.
Xác Thánh của Ngài được Chúa gìn giữ nguyên vẹn và tốt đẹp,
mắt bên phải mở ra và linh động như còn sống, da còn tốt nguyên.
Theo lệnh bề trên Tổng quyền của Dòng Tên, cánh tay phải của Ngài
được lấy ra khỏi thánh thể, đưa về nhà dòng Mẹ tại Rome, đặt
bên cạnh di tích của Thánh Ignatiô, vị sáng lập Dòng. Năm 1949, cánh
tay của Ngài được cung nghinh qua Nhật Bản nhân dịp kỷ niệm 400 năm
từ ngày Thánh nhân đến Nhật.


Xác Ngài được lưu
giữ và tôn kính tại Vương cung Thánh đường Chúa Giêsu Thành Goa
bên Ấn Ðộ. Từ tháng 1/1974 đến 1/1975, xác Thánh được trưng bày
và tôn kính trong những cuộc lễ long trọng, 500 ngàn người đã dự
cuộc kiệu ngày bế mạc. Báo Newsweek số ra ngày 30-4-1974 có viết về
sự kiện: "Xác Thánh được gìn giữ thật nguyên vẹn một thật
cách lạ lùng, như người nằm ngủ."
Đức Giáo Hoàng Paul V đã tôn phong Francis Xavier lên bậc Chân Phước ngày 25 tháng 10 năm 1619 và bốn năm sau Đức Giáo Hoàng Gregory XV đã nâng vị Tông Đồ của Đông Phương lên hàng hiển thánh ngày 12 tháng 3 năm 1622. Năm 1904, Đức Thánh Giáo Hoàng Pius X đã đặt Thánh Phanxicô Xavier làm quan thầy các xứ truyền giáo.
(Phụng Vụ Chư Thánh - Châu
Kiên Long và Sống Ðạo của Rev. Hồng Phúc, CsSr.)
Ðức Kitô
hỏi, "Có lợi ích gì nếu được cả thế gian mà mất sự
sống?" (Mt. 16:26a). Câu hỏi trên đã trở thành lời tâm
niệm của một giáo sư triết trẻ tuổi, với một tương lai đầy hứa
hẹn trong giới kinh viện mà sự thành công, uy tín và vinh dự đang
chờ đón.
Vào lúc đó, Phanxicô Xaviê mới
24 tuổi, đang sinh sống và giảng dạy ở kinh thành Balê. Ngài không
thay đổi ngay lập tức khi nghe những lời ấy, nhưng tất cả là nhờ
ở người bạn tốt, là Ignatius Loyola, đã liên lỉ thuyết phục và
sau cùng đã chiếm được người thanh niên ấy cho Ðức Kitô. Sau
đó, Phanxicô tập luyện đời sống tinh thần dưới sự hướng dẫn
của Cha Ignatius, và năm 1534 ngài gia nhập cộng đoàn nhỏ bé của Cha
Ignatius (là Dòng Tên thời tiên khởi). Tại Montmartre, các ngài khấn
sống khó nghèo, khiết tịnh và hoạt động tông đồ dưới sự
hướng dẫn của đức giáo hoàng.
Từ Venice, là nơi ngài thụ phong
linh mục năm 1537, Cha Phanxicô Xaviê đến Lisbon và từ đó ngài dong
buồm đến Ấn Ðộ, cập bến làng Goa ở bờ biển phía tây nước
Ấn. Trong vòng 10 năm tiếp đó, ngài đã tích cực hoạt động để
đem đức tin đến cho rất nhiều dân tộc, trong đó có người Ấn
Ðộ, Mã Lai và Nhật Bản.
Bất cứ chỗ nào ngài đến,
ngài đều sống với người nghèo, chia sẻ thức ăn và các phương
tiện thô sơ với họ. Ngài dành rất nhiều thời giờ để chăm
sóc người đau yếu, nghèo khổ, nhất là người cùi. Rất nhiều khi
ngài không có thời giờ để ngủ hoặc ngay cả để đọc kinh nhật
tụng, nhưng, qua các thư từ ngài để lại chúng ta được biết,
ngài luôn luôn tràn ngập niềm vui.
Cha Phanxicô đến các quần đảo
ở Mã Lai, và Nhật Bản. Ngài học tiếng Nhật và rao giảng cho các
người dân chất phác, dạy giáo lý và rửa tội cho họ, cũng như
thành lập các trụ sở truyền giáo cho những người muốn giúp
đỡ công cuộc của ngài. Từ Nhật Bản, ngài mơ ước đến Trung
Hoa, nhưng dự tính này không bao giờ thực hiện được. Ngài đã
từ trần trước khi đặt chân đến phần đất này.
Năm 1622, ngài được Ðức Giáo
Hoàng Piô X phong thánh và đặt làm quan thầy các công cuộc truyền
giáo nước ngoài.
Lời Bàn
Tất cả mọi người chúng ta đều
được mời gọi để "ra đi và rao giảng cho muôn dân" (coi
Mátthêu 28:19). Chúng ta không nhất thiết phải đi đến những nơi xa
xôi để rao giảng, mà hãy rao giảng ngay trong gia đình, cho con cái,
vợ chồng, và những người cùng làm việc với chúng ta. Và sự
rao giảng không chỉ bằng lời nói, nhưng còn qua đời sống hàng
ngày. Chính nhờ sự hy sinh, từ bỏ tất cả những gì của riêng
mình, mà Thánh Phanxicô Xaviê mới có tự do để đem Tin Mừng đến
cho người khác. Hy sinh là quên đi cái tôi của mình vì lợi ích cao
cả hơn, lợi ích của sự cầu nguyện, lợi ích của sự giúp đỡ
những người có nhu cầu, lợi ích khi lắng nghe người khác. Món
quà lớn nhất của chúng ta là thời giờ, và Thánh Phanxicô đã hy
sinh thời giờ của ngài cho người khác.
(Trích Gương Thánh Nhân - ns
Người Tín Hữu online)
(Nhóm Tinh Thần nhuận chính lại theo Patron Saints & "The
Relics" của Joan Carroll Cruz)
|